Tôi dân ở tỉnh nhưng ăn học,làm việc ở Sài Gòn, cũng được bao người Sài Gòn giúp đở để trưởng thành. Rồi cả gia đình tôi mưu sinh ở Sài Gòn, con tôi sanh ra lớn lên ở Sài Gòn, thành công dân Sài Gòn.
Tôi không phải Dân Sài Gòn thứ thiệt nhưng vẫn cảm nhận cái
chữ Sài Gòn nghe thân thương. Anh em tôi hầu hết mưu sinh ở Sài Gòn, chúng tôi
được Sài Gòn cưu mang... và tôi lao động, hoà chung 1 nhịp sống Sài Gòn.
Những ngày Sài Gòn trở bịnh, cũng như bao người, ai cũng lo
cho Sài Gòn... rồi Sài Gòn bệnh nặng hơn, càng lo lắng hơn. Vẫn chưa thể biết
khi nào thì Sài Gòn hết bệnh.
Nhiều người chê, Sài Gòn tệ, dở chống dịch gì mà để dịch bùng ngày càng nặng, không thấy lối ra, không biết học hỏi các tỉnh... rồi bao thứ đâu đó giống “Dậu Đổ Bìm Leo”, nhiều người, địa phương trở nên “xài xể Sài Gòn”, Sài Gòn bị bệnh, bị tổn thương trong tâm hồn, người Sài Gòn, hay người được Sài Gòn cưu mang cũng buồn theo, nóng giận (…..)
Dịch bùng cuối tháng 4 từ cụm nhỏ, đến cụm lớn, lan ra nhiều
tỉnh phía Bắc, bùng luôn Hà Nội... lúc bấy giờ, Sài Gòn vẫn rất bình yên....
Sài Gòn không hề có 1 động thái phân biệt đối xử người về từ
vùng dịch, cấm vận hay cách ly... mỗi ngày hàng chục chuyến bay từ Hà Nội ra vô
trong sự êm ấm, bình thường...Hầu hết các tỉnh thành, từ Bắc chí Nam đều có người
con, người thân… đâu đó liên quan đến Sài Gòn.
Dòng người từ Bắc, Trung đổ vào Sài Gòn làm ăn, sinh sống ở
Sài Gòn cũng giống như bản thân tôi gắn bó với Sài Gòn. Sài Gòn vì cái gì, bị
áp lực nào để không thể đóng cửa bảo vệ mình? Sài Gòn phải mở để tiêu thụ vải
cho Bắc Giang, để họ tự hào mùa vải thành công với 6.800 tỷ đồng, và Sài Gòn phải
học hỏi họ cách chống dịch. Sài Gòn phải mở cửa chợ hoa để cứu hoa Đà Lạt.
Sài Gòn bệnh nhưng Sài Gòn vẫn phải gồng nộp 82% thu ngân
sách của mình để nuôi nhiều nơi trên đất nước... Sài Gòn bệnh, Sài Gòn cần nhiều
thứ để dưỡng bệnh, nhưng lấy gì bồi dưỡng thân thể khi dòng ngân sách không thể
khác được. Để rồi người ta sỉ nhục Sài Gòn, chê bai những thứ đồ chống dịch của
Sài Gòn là không đúng chuẩn. Rút tiền ra góp cho cả nước nhưng dân Sài Gòn xài
đồ không bằng ai.
Rồi ai đó, đòi hỏi Sài Gòn phải bao dung, hào sảng đến mức
người Sài Gòn thua thiệt khắp muôn nơi, từ sân bay, nhà hát, sân bóng, đường
xá.... Bao dung hay bung dao cũng tuỳ thái độ người đối diện trước mình. Không
thể khác được.
Người Sài Gòn nổi tiếng hào sảng, đôn hậu, giúp người không
cần suy nghĩ, thi ân bất cầu báo... liệu người Sài Gòn có khờ để người khác
nghĩ vậy mà lạm dụng, xài xể, leo đầu leo cổ... hay 1 Sài Gòn nổi giận từ những
người hiền lành nhất, những trí thức tưởng chừng không muốn mở miệng trước thời
cuộc.
Những đồng ngân sách của Sài Gòn tràn đi muôn nơi, trong suốt
thời gian quá dài, giúp cho nhiều tỉnh thành đầu tư về hạ tầng vượt trội hơn
mình, nhiều tỉnh thành từ đói nghèo được TƯ đầu tư trở thành những tỉnh thành
giàu có. Giờ giàu có thì đâu đó cái kiểu bố đời lớn lối “đường Hồ Chí Minh trên
không” cho chiến trường Miền Nam hay vì Miền Nam Ruột Thịt rao ra rả kẻ cả.
Nhiều tiếng lớn giọng của nhiều người với Sài Gòn, khiến người
Sài Gòn buồn chứ, giận chứ, tổn thương chứ...
Chiều nay nghe tin Sài Gòn sẽ chống dịch triệt để, tôi thấy
mừng.. nhưng rồi xem tivi thấy thủ tướng chỉ đạo, Sài Gòn phải đảm bảo chợ đầu
mối hoạt động, phải mở đường lưu thông hàng hoá... tôi chợt bừng ra, chuyện chống
dịch triệt để là không thể nữa rồi, không phải do chính Sài Gòn quyết được. Tỉnh
nào có thể 16 nhưng Sài Gòn thì không chắc... không triệt để thì dịch bùng, lại
truy vết, oằn mình với những giải pháp có thể không còn phù hợp từng giai đoạn
chống dịch.., dân Sài Gòn lại cạn kiệt sức lực khi dịch sẽ kéo dài.
Đừng ai lớn giọng với Sài Gòn rằng không biết chống dịch.
Sài Gòn mà triệt để chống dịch là bao nơi sẽ khó khăn theo đấy.
Tôi đang bệnh, tôi cần được bồi dưỡng, tôi cần để nhiều
“máu” cho chính cơ thể của mình.... dưỡng thương.
Sao tôi phải chia sẻ cho muôn nơi để rồi người ta lớn lối
thái độ “biết bố mày là ai không?”
BS CAO XUÂN MINH








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét